Nhà số 6 lẻ 9

Pháo bông trên sân thượng.

vỏ đậu phộng rang tơi ra, mỏng như lụa

có những chuyện vu vơ được nghe kể, nhưng in đậm trong tâm trí, đến nỗi tưởng rằng đó là ký ức của riêng mình.

xin cảm ơn vì phép so sánh này. Hôm nay đã có dịp dùng đến.

Ngày thứ hai mươi ba

Ngày thứ hai mươi ba – Khi chúng ta cùng kể một câu chuyện chung

Anh em làm phim chúng tôi có đặc thù là không thể “work from home” được. Công việc của chúng tôi nằm trên phim trường, ngoài đời sống. Một ngày quay cần ít nhất ba chục con người. Chúng tôi không thể đặt đèn qua zoom hay chỉ đạo diễn xuất qua google meet – có những thứ cần phải tiếp xúc với nhau, cảm nhận bầu không khí ở nơi đó, và đưa ra những quyết định dựa trên thì hiện tại tiếp diễn. Từ ngày 31/05 đến nay, 61 ngày chúng tôi rời xa thế giới (duy nhất) mình từng biết.

Nhưng những câu chuyện không thể ngừng được kể. 

Nếu có điều gì tôi nhớ nhất sau khi đọc xong Lược Sử Loài Người (Sapiens – A Brief History Of Humankind), thì đó là khả năng kể chuyện của con người là thứ giúp chúng ta tổ chức những mô hình tập trung trên 150 cá thể một cách hiệu quả, vũ khí tối thượng giúp đẩy nhanh quá trình tiến hóa của người tinh khôn, vượt xa mọi chủng loài khác trên mặt đất này. 

Việc kể chuyện được mã hóa vào bộ gen của chúng ta, tồn tại ở cấp độ nguyên sơ. Nói cách khác, việc chia sẻ những câu chuyện vừa thiết thực cho việc sinh tồn (phân bổ thông tin cấp thiết), vừa là cách chúng ta cảm thấy được gắn kết (thuộc về tập thể) và được nhìn thấy (được thấu hiểu). 

Ngay cả khi bị giới hạn không gian trong bốn bức tường, những câu chuyện vẫn tìm cách để thoát ra. Chúng giúp ta tiếp tục thực hiện việc chia sẻ thông tin, kết nối và thấu hiểu, thông qua một mạng lưới không bị ràng buộc bởi bất kỳ một thực thể vật chất nào. Mỗi ngày, chúng ta đều có thể gọi điện cho người thân, chụp ảnh chung với nhau ngay khi mỗi người một nơi chốn, đăng ảnh lên Facebook, kể chuyện qua Stories, dạy nhảy bằng Livestream, chỉ nhau nấu ăn bằng Tiktok. Chúng ta kể chuyện, bất kể đó là chuyện gì, để giữ kết nối với nhau, để biết chúng ta không đơn độc trong hành trình kỳ lạ này. 

Những câu chuyện của một thời đại chưa từng có tiền lệ, sẽ cần một cách nhìn mới, một cách kể mới. Anh em chúng tôi không thể đến trường quay, không thể dùng những chiếc máy to cồng kềnh, không thể ở cạnh diễn viên để chỉ đạo diễn xuất – nhưng chúng tôi vẫn có thể kể chuyện. Và lần này, trường quay của chúng tôi được mở rộng – không chỉ ở phim trường, mà là ngôi nhà, căn bếp, căn phòng – ở bất kỳ đâu. Diễn viên của chúng tôi không đến từ những lò đào tạo chuyên nghiệp, mà là bất kỳ ai. Và những câu chuyện của chúng tôi không được vẽ tự thân trên trang giấy, mà đến từ cuộc sống. Chúng tôi góp nhặt câu chuyện của các bạn, và cùng nhau, kể một câu chuyện lớn – một câu chuyện của tất cả chúng ta. 

Mời các bạn xem dự án được nhắc đến trong bài ở đây:

Celebrate small victories

Dạo này đang trend cụm từ này, ăn mừng từng chiến thắng nhỏ, từng thành tựu nhỏ, từng cột mốc nhỏ.

Nhưng mình không thích trend này. Chắc vì với mình, nếu không phải là điều gì to tát lớn lao, thì không có gì đáng để nói cả. Dĩ nhiên nó không áp dụng cho bạn, phần nhiều, nó nói lên cách mình nhìn nhận bản thân.

Mình không cảm thấy mình có gì đáng để chia sẻ. Học sinh top đầu của trường, học trường chuyên, chủ nhiệm một CLB xã hội, giải thưởng học vấn và tư chất lãnh đạo, con cháu của một nhà thơ lớn, học bổng toàn phần một trường đại học nước ngoài, vận hành một công ty riêng ở tuổi 24, một vài giải thưởng phim ảnh, giảng viên đại học tuổi 28. Tất cả những điều này, với mình rất vô nghĩa, mình ngừng nói về những gì bản thân đạt được từ rất lâu.

Vì nó đâu có nghĩa lý gì đâu? Mình có cứu được mạng ai không? Mình có giúp nhân loại điều gì không? Mình có làm gì cho thế giới này tốt đẹp hơn không? Làm cánh rừng xanh hơn? Làm nguồn nước trong hơn?

Không gì cả, không cống hiến được cho điều gì, vậy có gì đáng để ăn mừng?

Nhưng,

Khi có thể giúp một con mèo nhỏ.

Khi có thể giúp một bạn sinh viên cảm thấy lạc lối tìm được chút ánh sáng đằng xa.

Khi có thể góp chút tiền cho quỹ nhà mèo, hay bếp ăn từ thiện.

Trái tim mình thấy dịu dàng hơn một chút, không phải vì tự hào vì tôi làm điều tốt đấy nhé, mà là trong một khoảnh khắc, mình thấy nhẹ nhõm à ít ra mình đang góp lại một chút cho cuộc đời và những tài nguyên đã bị phung phí chỉ để duy trì cho sự tồn tại của mình.

Mình không thấy lạc lõng gì đâu, từ lâu rồi. Mình chỉ thấy mình không có mặt trên đời này thì tốt hơn.

It makes no differences, you know.

Ngày thứ mười một

Ngày thứ mười một – Cho câu chuyện chung chút riêng tư

Sao Còn Đợi là dự án quảng cáo hiếm hoi tôi chủ động viết treatment mà không chờ đến khi có kết quả vòng trong. Lý do cũng hiếm thấy không kém, tôi thích đề bài này. Câu chuyện của nhãn hàng xoay quanh những người lớn tuổi trong gia đình chúng ta. Họ ở nhà, quanh quẩn bên con mèo, vườn cây, xem phim truyền hình, đi ra đi vào cho hết ngày, chờ đến giờ cơm tối. Vì chỉ vào giờ cơm tối, ngôi nhà mới bớt trống, mới ấm hơn, mới có tiếng người – khi con cháu tề tựu đủ đầy. 

Tôi thích người già. Thích nghe họ kể chuyện ngày xưa, những nếp sống nếp nghĩ tôi không thể nào có mặt để biết. Như chuyện bà ngoại tôi ngày xưa đội nón lá đạp xe, lận vàng trong lưng đi mua nhà. Cây piano ở phòng khách là do thời chiến tranh người ta chạy giặc, đem bỏ ra đường, ông bà tôi nhặt về. Ông cố được tiên cho bài thơ khuyên đi học làm thầy thuốc. Ông ngoại dạy học, nói tiếng Pháp ro ro. Bà nội ngày xưa cùng ông nội lội suối trèo đèo đi khai thác đá làm đường. Tôi thường cố hình dung một phiên bản trẻ tuổi hơn của ông bà tôi, một phiên bản không hằn dấu thời gian. Nhưng bộ não tôi không làm được, họ xuất hiện trong cuộc đời tôi với dáng hình như bây giờ, và tôi luôn nghĩ họ trông như thế suốt cả cuộc đời. 

Lúc nhỏ tôi có rất nhiều anh chị em họ ở cả hai bên nội ngoại. Lúc nào nhà của hai bên ông bà cũng luôn trong cảnh rần rật con nít, ồn ào rối ren như vỡ trận, đến mức đôi khi tôi cũng thắc mắc làm sao ông bà có thể chịu được tiếng la hét và những trò quậy phá như quỷ như ma của chúng tôi khi đó. 

Rồi đột nhiên, tất cả chúng tôi lớn. Tất cả chúng tôi biến mất. 

Có một thời gian tôi hay về thăm ngoại không báo trước. Tôi bị bất ngờ bởi không gian tĩnh tại quá đỗi của ngôi nhà, nơi xưa kia là pháo đài cho chiến lũy cho chúng tôi lập trận, bây giờ chỉ còn là một căn nhà to quá sức im lặng. 

Tôi khi đó đã tới tuổi nín thinh, các anh tôi đã đi du học hết, chỉ còn mình tôi lẽo đẽo theo sau lưng ngoại. Tôi thấy bà ngoại ngồi bên hồ cá, dưới giếng trời đọc tiểu thuyết, có khi cắm một bình hoa, hoặc không thì bà nằm trên võng xem phim truyền hình. Tôi thấy ông ngoại cất đi hộp đồ nghề cắt tóc vì giờ đây không còn cần nữa, các anh tôi đã lớn và bay sang Úc, không còn những buổi trưa cũ xếp hàng ở hành lang chờ cho ông tôi cắt tóc. Thay vào đó, ông dành những buổi trưa mới bên bàn làm việc, tự học Hán tự để đọc thơ Đường. Tôi thấy bà nội ngồi bên hiên bếp, lược từng thớ tổ vụn trong mớ yến, để làm yến sào cho ông nội ăn. Tôi thấy ông nội ngồi cặm cụi bên chiếc laptop từ thời kỳ đồ đá, chăm chú chơi xếp bài trên Solitaire. 

Tôi mang những ký ức và sự quan sát riêng tư đó bỏ vào trong phần tạo hình nhân vật của dự án, dù không kỳ vọng gì nhiều. Tôi biết khách hàng của mình là người như thế nào. Quả nhiên, đối với họ, bà phải ngồi trong bếp lặt rau hoặc nếu ngồi ngoài phòng khách thì phải đan khăn len cho cháu; ông phải ngồi đọc báo hoặc ra vườn tưới cây. Mặc cho cả hai nhà chúng tôi ra sức thuyết phục, khách hàng vẫn trung thành với chế độ mặc định của mình – với lý do quảng cáo là dành cho số đông, nên phải dùng những tạo hình an toàn, quen thuộc và chung nhất. 

An toàn, quen thuộc và chung nhất, cũng có nghĩa là đi vào lối mòn. Sự rập khuôn giết chết tính độc bản. Buổi họp hôm đó thật dài, cả hai nhà chúng tôi ra về với nụ cười buồn. 

Tôi vẫn thích dự án này, dù điểm trong lòng hơi tuột một chút, từ 8/10 chắc chỉ còn 6/10. Vì xét cho cùng, phảng phất sau những bóp nặn của khách hàng, vẫn còn sót lại chút dịu dàng riêng tư tôi đã cho vào. Đâu đó, sau những hình mẫu rập khuôn, vẫn là hình bóng của ông bà tôi, mà tôi đã gói ghém tình cảm của mình đặt vào trong đó. 

—-

Mời bạn xem thêm về dự án được nhắc đến trong bài ở đây:

Ngày thứ mười

Ngày thứ mười – Biến cuộc đại khủng hoảng thành chất liệu sáng tác

23/01/2020, xuất hiện ca nhiễm virus SARS-CoV-2 đầu tiên tại Việt Nam. 

0h 01/04/2020, Sài Gòn lần đầu bước vào cuộc giãn cách xã hội, kéo dài 28 ngày. 

Những từ khóa “Covid-19”, “Đại dịch”, “dương tính”, “cách ly” … bắt đầu xuất hiện với mật độ dày đặc trên mặt báo. 

Trên mạng, người ta bắt đầu gọi đùa đợt giãn cách đầu tiên là kỳ nghỉ Tết phiên bản kéo dài, và “Tết này hơi lâu rồi đấy”.

Lần đầu tiên, khái niệm làm việc từ nhà (work from home) được giới thiệu đến toàn dân, và khi dịch bệnh tạm thời được kiểm soát, chúng ta không trở lại cuộc sống bình thường – mà thiết lập một cuộc sống trong trạng thái “bình thường mới”.

Khái niệm chấp nhận, không chống cự và xuôi theo dòng chảy dần trở nên phổ biến, trở thành một tinh thần sống mới – cho những ai may mắn vẫn còn công việc để làm tại nhà, và không mắc phải virus. 

Đại dịch Covid-19 mở ra những khái niệm mới, cách sống mới, cách nghĩ mới, cách làm mới. 

Nhà chúng tôi cũng không nằm bên lề dòng chảy. Chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nó, xem nó như một phần cuộc sống lúc này – và biến nó thành chất liệu sáng tác. 

Thanh – online artist của chúng tôi – quyết định bóc tách những yếu tố của cơn đại dịch này, và xem xét nó dưới góc độ của hình khối, màu sắc và nhịp điệu. 

Mọi thứ được khởi nguyên từ những mảng màu rời rạc, sau đó chúng bắt đầu phát triển đè chồng lên nhau với tốc độ chóng mặt. Những ý niệm sơ khởi xuất hiện chớp nhoáng, cố tình dừng lại trong khoảng thời gian rất ngắn, cho mắt nhìn chỉ vừa kịp tiếp nhận mà không kịp lưu trữ. Màu sắc liên tục được thay đổi, xoay quanh những nhóm màu huỳnh quang – với chủ đích tạo ra hiệu ứng lưu ảnh – để khi người xem nhắm mắt, những hình ảnh này vẫn liên tục chạy trên võng mạc và luồng thần kinh thị giác của chúng ta. Các từ khóa của thời đại được đưa vào, có khi liền mạch, có khi bị bẻ gãy tách rời thành những bộ phận rời rạc. 

Càng về sau, nhịp điệu càng được đẩy lên cao, rối ren và hỗn loạn, kết hợp với hiệu ứng gây nhiễu để tạo cảm giác gây hấn và xung đột trong hình ảnh ở mức cao nhất. 

Không một câu thuyết minh, không một lời giải thích, cái Thanh mang đến cho chúng tôi là trải nghiệm những cảm giác nhiễu loạn chúng tôi đã sẵn có với cơn đại dịch này, nhưng dưới mắt nhìn của một người nghệ sĩ, ghi dấu lại những tháng ngày của một thời đại đặc biệt bằng ngôn ngữ của hình ảnh, âm thanh, và nhịp điệu. 

Điều tôi thích trong dự án này là việc Thanh không hề gửi kèm những thông điệp động viên kiểu cố lên, đại dịch sẽ qua thôi, chúng ta rồi sẽ ổn. Tác phẩm của Thanh thực tế và trung thực, nó sống trong dòng chảy và lưu lại những cảm xúc mà dòng chảy đó mang lại. Nó giúp tôi tạm thời gác bỏ những cơn khủng hoảng và lo lắng của bản thân sang một bên, ý thức được rằng ta đang đi qua một thời đại kỳ lạ với những biến chuyển lớn, và nhận ra tôi, hay tất cả chúng ta, đã thay đổi nhiều đến thế nào kể từ ngày giãn cách xã hội đầu tiên của 2020. 

—-

Mời bạn xem dự án của Thanh – Tết Covid ở đây

%d bloggers like this: